Chương 05 - 06

5. Tôi không ăn táo

Mặt trời đã lặn, hoàng hôn dần dần phủ xuống.

Tựa như cương thi mắt xanh cũng ý thức được tình huống Xảo Nhi không tốt. Nó đưa tay xoay đầu cô qua lại. Cô yếu ớt rên rỉ, nhưng không mở mắt, cũng không nhúc nhích.

Nó duỗi tay, cố gắng kéo cô, cô lại hoàn toàn không có ý thức. Nó hơi tăng thêm sức đẩy cô, mặt cô cũng đã xám ngoét, hô hấp cũng yếu dần. Thậm chí, nó có thể cảm nhận được sức sống của cô cũng dần yếu đi.

Rõ ràng nó không biết nên xử lí thế nào với món đồ chơi này. Nó nhanh chóng đi ra ngoài, vội vã mang về hai quả táo, chạm chạm vào miệng cô, cũng không thấy cô mở mắt ra như thường ngày.

Ngồi trong quan tài hồi lâu, nó ôm cô ra ngoài hang, tìm nơi có ánh trăng hội tụ, đặt cô phơi dưới ánh trăng.

Nhưng hiển nhiên cô không giống như cương thi, không thể hấp thụ ánh trăng hoặc năng lượng khác để tự động khỏe lại. Nó trông chừng bên cạnh rất lâu, hiển nhiên tính mạng cô vẫn không ngừng trôi đi.

Nó hơi luống cuống đỡ cô dậy, sắc mặt cô vẫn chẳng khá hơn. Nó ôm cô xem xét tỉ mỉ, lúc này mới thấy trên cổ cô có hai dấu răng, ửng lên màu tím bầm.

Nó cúi thẳng xuống cổ cô, bắt đầu mút vào vết thương kia. Máu và độc thi là mùi vị nó yêu thích, nhưng bây giờ sự chú ý của nó không có ở chỗ này.

Dưới ánh trăng Xảo Nhi đã xám ngắt đến kì dị, chỉ cần nó hơi cố sức là đã hút cô thành một cái xác khô. Nên nó chỉ hút máu độc ra một chút, rồi từ từ dừng lại.

Con cương thi mắt đỏ kia núp trong bụi cỏ. Những thứ này cũng rất thù dai. Ban ngày bị người khác chiếm hang động, nó xem là sự nhục nhã vô cùng. Vốn tính trở lại đánh lén, nhưng giờ phút này thấy cương thi mắt xanh ôm Xảo Nhi ngây ra, sát khí quanh thân rất nặng. Nó cảm thấy không ổn, nhanh chóng lặng lẽ bỏ đi.

Không ngờ vừa đi được mấy bước, cương thi mắt xanh đã lao đến, hai cương thi lại đánh nhau. Cương thi mắt đỏ vốn là cương thi thường, nhưng cương thi mắt xanh đã là đại cương thi, nó tuyệt đối không phải là đối thủ của cương thi mắt xanh.

Cương thi mắt xanh nhấn nó chặt dưới đất, móng tay dài ra, cào vài đường trên lưng của nó, sâu đến tận xương.

Nói chung cương thi giống như dã thú, chỉ phục tùng kẻ mạnh. Cơ thể cương thi mắt đỏ vết thương cũ chưa lành, vết thương mới đã tới, trong thoáng chốc thương tích đầy mình.

Nó đi theo Xung Linh lão đạo đã lâu, thường xuyên đi quấy rối trong thôn. Đương nhiên hiểu được thói quen của loài người nhiều hơn cương thi mắt xanh. Nó lập tức đầu hàng cương thi mắt xanh. Hai cương thi bàn luận xôn xao. Một lúc lâu, cương thi mắt xanh thả nó ra, khiêng Xảo Nhi đi thẳng xuống núi.

Đêm đó, đại phu ở Hồi Xuân Đường đang ngủ say bị một tên lỗ mãng đánh thức. Tên lỗ mãng kia thật vô lí đạp ngã cửa Hồi Xuân Đường của ông ta.

Ông ta vốn giận dữ, lại thấy trên vai hắn ta khiêng một người con gái, tánh mạng đang bị đe dọa.

Theo thiên tính của thầy thuốc, trực giác của ông ta nhanh chóng đi cứu cô gái kia, lại thấy rõ ràng thấy cô trúng độc thi. Ông vội vàng tìm chút gạo nếp, mỡ trăn, cố gắng rút độc ra ngoài.

Hiển nhiên người đàn ông kia hơi nôn nóng. Ông ta không rảnh để ý đến, chỉ lấy dao nhỏ hơ qua ánh lửa nến rọc lên da thịt trên cổ cô. Người đàn ông bên cạnh đột nhiên nóng giận, nhe răng nanh lộ ra. Hồi lâu đại phu kia mới phản ứng kịp, khàn giọng kêu thảm thiết: “Cương thi, có cương thi.”

Cương thi mắt xanh vẫn khiêng Xảo Nhi lên. Lúc gần đi, nó cảm thất mỡ trăn kia hữu dụng, trộm chút ít mang theo.

Ngày hôm sau, Xung Linh lão đạo lại có thêm một mối làm ăn.

Lúc Xảo Nhi mở mắt, đã là ban ngày. Chỉ có điều trong động quá tối, không thấy rõ được sự vật xung quanh. Trên cô hơi ngứa, cô đưa tay lên gãi, phát hiện cương thi kia lại nằm bên cạnh cô, nhẹ nhàng liếm vết thương trên cổ cô.

Cô quay đầu nhìn thấy đôi mắt xanh thẳm của nó. Cương thi kia thấy cô tỉnh dậy, vô cùng vui mừng, lại duỗi tay đưa đồ đến bên cạnh cô. Cô yếu ớt đưa tay lên sờ thử, lại phát hiện rõ ràng đây là một quả táo...

Xảo Nhi nghiêng đầu, hôn mê lần nữa.

Trời vừa hửng sáng, Xung Linh lão đạo lại đến. Tên đạo sĩ Tiểu Tứ đi theo sau ông. Hai người nhanh chóng mở nắp quan tài ra, Tiểu Tứ đưa tay vào muốn kéo Xảo Nhi, không ngờ bị cương thi kia gầm thét giống như dã thú bảo vệ thức ăn.

Tay của Tiểu Tứ vừa chạm vào cánh tay của Xảo Nhi, bất thình lình bị tay nó quào vào, phản ứng của Tiểu Tứ không nhanh bằng cương thi, lập tức trên tay máu chảy ròng ròng.

Hắn thét lên, Xung Linh lão đạo nhanh chóng kéo hắn ra. Xảo Nhi cũng mở mắt, cây đuốc bọn họ đốt trong hang động soi sáng mọi vật rõ ràng. Cương thi bên cạnh vẫn gầm thét, nanh mọc dài ra hơn tấc. Rõ ràng Xung Linh lão đạo hơi kiêng kị: “Được rồi, được rồi.”

Ông ta dịu giọng trấn an, sau đó đóng nắp quan tài lại, xoay người lôi đệ tử của ông đi ra ngoài. Cây đuốc bị dập tắt, hang động lại chìm vào bóng tối lần nữa.

Cương thi mắt xanh vẫn nằm bên cạnh cô, nhẹ nhàng liếm vết thương trên cổ cô.

Lúc này, cô mới cảm thấy đau, đưa tay đẩy nó, nó lại đưa một quả táo cho cô. Xảo Nhi sờ quả táo tròn trịa kia đau khổ: “Tôi đã ăn rất nhiều táo rồi đấy!”

Buổi tối, tinh thần Xảo Nhi không tốt, cương thi mắt xanh để cô nằm trong quan tài. Nó trực tiếp ở cửa hang thu nạp ánh trăng.

Dưới sự nổ lực không mệt mỏi của nó, cô lại gặm hai trái táo. Lúc này cô đã tê răng no bụng, không có nó đè ép, cô vô cùng thoải mái, tiếp tục ngủ bù.

Nó đến xem cô mấy lần, thấy cô ngủ, lại nghĩ cách chọc cho cô tỉnh. Xảo Nhi mơ mơ màng màng mở mắt, trong cơn buồn ngủ hỏi nó: “Sao vậy?” Nó lại an tâm, tiếp tục trở về cửa hang hấp thụ ánh trăng.

Cả đêm bị hành hạ như thế, đến khi sắc trời mờ sáng, nó mới trở về quan tài ngủ. Xảo Nhi nhích người qua một bên cho nó nằm vào. Tựa như nó cũng biết tình trạng của cô không tốt, cũng rón rén. Nằm xong lại trở người cô lên, mặc cho cô gục trên người nó. Chỉ có điều, nó cảm thấy ôm lấy thân thể mềm mại của cô, rất ấm áp, rất thoải mái, tư thế này cũng không làm trở ngại nó ôm cô.

Như thế, cuối cùng Xảo Nhi cũng được miễn trừ nỗi khổ bánh rán.

Có một ngày, Xảo Nhi rất lúng túng, cô tới kì kinh nguyệt. Cương thi kia rất nhạy cảm với mùi máu, cả ngày ngửi tới ngửi lui trên thân thể cô.

Bất đắc dĩ cô phải xé một bộ y phục lót vào, nhưng vẫn không ngăn được lòng hiếu kì của nó. Mỗi lần nó đều cố gắng xem xét, làm cô đỏ mặt tía tai đề phòng. Cả ngày nó rống lên rất nhiều lần, nhưng hiển nhiên thông minh của nó cũng đề cao không ít.

Từ sau sự kiện lần trước Xảo Nhi chạy trốn, nó cũng học được dời đi sự chú ý đến nơi khác. Nó thường xuyên giả vờ chơi đùa tay cô, vành tai, cũng thừa dịp cô không chú ý, lập tức tò mò sờ vào chỗ khác.

Phản ứng của Xảo Nhi vốn chậm, bị nó đắc thủ nhiều lần, lại càng giận quát lên ầm ĩ. Nó cũng không để ý cô đánh nó, ra vẻ vô cùng vui mừng tự đắc.

Cơ thể Xảo Nhi từ từ khôi phục như cũ, buổi tối cũng thường xuyên theo nó đi ra ngoài. Nó hấp thụ ánh trăng, cô lại ở bên cạnh giặt quần áo hoặc là vọc nước.

Sống chung với nhau mười mấy ngày, sợ hãi của cô đối với nó cũng tiêu tan chút ít, bình thường cũng không sợ nó nữa. Chỉ có điều cương thi kia đã trải qua một lần, cũng thông minh lên rất nhiều. Lúc nào nó cũng phòng bị, không cho cô có cơ hội chạy trốn.

Mà chuyện Xảo Nhi mâu thuẫn nhất không phải là chuyện bị trông coi quá chặt chẽ, cô mâu thuẫn nhất chính là... quả táo.

Nên mấy ngày tiếp theo cô cũng không chịu ăn táo nữa. Cương thi kia cũng hơi nghi ngờ, sau đó lại mạnh mẽ ép buộc cô, cô lại khóc. Nó cũng ít nhiều hiểu được cô không thích cái này nữa rồi. Nó cũng nghi ngờ gặm hai dấu răng cương thi lên quả táo, nhưng nó không có vị giác, cũng thử chẳng ra nguyên do, chỉ đành phải bỏ qua.

Mà con cương thi mắt đỏ kia cũng đáng ghét, mỗi lần cương thi mắt xanh đi nơi khác quấy rối, nó lại đến hù dọa Xảo Nhi. Mở nắp quan tài ra, trợn to mắt, nhe hai răng nanh dài, kéo mặt cô lại cách chóp mũi gần một tấc, thỉnh thoảng còn lồng tiếng gầm gừ vào.

Xảo Nhi phản ứng chậm, đợi đến lúc nó đóng nắp quan tài lại mới có cảm giác sợ, một mình ngồi trong quan tài gào khóc.

Con cương thi này rất xấu xa, nó không đánh lại cương thi mắt xanh, lại thấy cương thi mắt xanh rất thích Xảo Nhi. Nó không dám đụng đến cô, nên chỉ mượn cơ hội hù dọa cô, hơi có chút ý liên đới.

Cứ bị mấy lần như vậy, Xảo Nhi cũng không muốn một mình ở trong quan tài nữa. Mỗi lần cương thi mắt xanh đi ra ngoài cô lại quấn lấy nó.

Nó cũng hơi khó xử, có một lần rốt cuộc nó hạ quyết tâm, xách cô đang giãy nảy trong quan tài đi ra ngoài, ném cô ra sau cổ. Xảo Nhi bị xốc lên bất thình lình, chưa kịp thét ầm ĩ, đã cưỡi lên lưng nó, tay quàng vào cổ nó. Từ trong hang động đi ra ngoài, ánh trăng sáng tỏ vô cùng.

Thân hình nó cao lớn, Xảo Nhi hơi sợ, ôm thật chặt đầu nó. Nó trấn an sờ sờ bắp chân của cô, sau đó ý bảo cô vịn cho thật chặt.

Khi đó không có phương tiện giao thông mau lẹ, Xảo Nhi cũng chưa từng cưỡi ngựa. Cô không biết hình dung cảm giác này như thế nào. Thế nhưng khi nó bay lên ngọn cây, đi lại như gió trên không trung. Cô cảm thấy nếu nói thần tiên đi mây về gió thì cũng chỉ là như thế.

Khi cương thi mắt xanh bay trong không trung xuống núi, đảo mắt đã đi hơn mấy trăm dặm, đáp xuống một cái đình trong trấn nhỏ, xem xét xung quanh, rồi vào nhà một phú hộ.

Nó quen đường quen lối đập phá chút ít đồ dùng trong nhà, rốt cuộc mấy người trong nhà và hộ viện cũng chạy đến. Sau đó nó níu lấy một người, trợn to hai mắt, nhe hai nanh dài, kéo mặt hắn ta đến gần, cũng lồng tiếng gầm gừ.

Xảo Nhi cảm thấy cương thi đúng là cương thi, ngay cả dọa người cũng không có trò gì mới...

Sau khi làm cho quần chúng khủng hoảng, nó nhanh chóng bay ra khỏi tường viện, cõng Xảo Nhi rời đi.

Ngày thứ ba, Xung Linh lão đạo lại có một mối làm ăn. Lần này là nữ yêu quấy phá, cũng nói rõ là nữ yêu này hết sức lợi hại, bởi vì lúc cô gây án còn cưỡi một con cương thi có thể bay!

6. Cương thi cắn hạch đào

Sau này, Xảo Nhi cũng ít khi một mình ở lại trong quan tài. Cô thích cảm giác đi mây về gió này. Cho nên sau khi cương thi mắt xanh hấp thu ánh trăng, thường xuyên cõng cô đi vòng quanh trong núi.

Thỉnh thoảng thấy trái cây chín, cô lại vui vẻ hái chút ít. Trải qua thời gian lâu, nó cũng biết, thì ra loài người ăn uống thường xuyên thay đổi khẩu vị, không thể luôn luôn chỉ ăn một thứ.

Nghĩ đến loài người thật hay thay lòng đổi dạ, lăng nhăng không chung thủy. Nếu nói đến thức ăn, làm sao con người có thể dễ nuôi như cương thi. Hấp thụ ánh trăng thì quanh năm hấp thụ ánh trăng, hút máu thì cả đời cũng hút máu. Cương thi mắt xanh nuôi Xảo Nhi rất tốn công sức, thường xuyên cõng cô đi khắp núi tìm trái cây.

Giờ đây Xảo Nhi chẳng còn sợ nó bao nhiêu. Ngay cả khi nó gầm gừ nhe răng, cô cũng không sợ. Thậm chí còn thường xuyên chơi đùa với nó. Cuộc sống trong quan tài thật sự quá khô khan. Ban ngày Xảo Nhi thích nhét quả táo vào miệng nó, chẳng qua muốn xem thử răng của cương thi gặm táo như thế nào.

Cương thi mắt xanh hù dọa cô mấy lần cũng chẳng có hiệu quả, chỉ đành phải bỏ qua. Cho nên cô cứ nhét lần lượt hết trái này đến trái khác, nó cũng há miệng để lại dấu răng cắn cho cô xem. Mỗi lần cô sờ lên dấu răng kia, cũng sẽ cười đến mức toàn thân run rẩy.

Hôm đó, cương thi mắt xanh cõng cô đi ra ngoài quấy rối như cũ. Dọc đường đến bãi tha ma, có một cương thi nhảy ra, phía sau có rất nhiều thôn dân đuổi theo. Tiếng người, tiếng chó sủa, những cây đuốc cháy sáng soi rọi cả đêm tối.

Cương thi này di chuyển vô cùng chậm chạp. Bên tay trái của nó đã bị đứt, vết thương không có máu. Đương nhiên nó cũng không cảm thấy đau. Chỉ liều mạng di chuyển thân thể, cố gắng bỏ rơi bầy người đang đuổi theo phía sau.

Xảo Nhi không hiểu, cái đang cõng cô cũng là cương thi. Nhưng nó di chuyển rõ ràng nhanh hơn con cương thi trước mắt rất nhiều. Đừng nói là bị đuổi theo, nó không đuổi theo người ta đã là may lắm rồi.

Cương thi mắt xanh quan sát tất cả trong bóng tối. Nó hiểu hơn Xảo Nhi. Đây rõ ràng là cương thi mới thành hình. Không phải cương thi nào cũng có may mắn có thể chôn cất tại vùng đất có phong thủy tốt.

Đại đa số sau khi bọn chúng tỉnh lại đều thiếu thốn linh khí. Cả ngày khó khăn đói khát. Nhưng bởi vì sức lực yếu ớt, chỉ có thể len lén hút máu những con vật gia cầm bé nhỏ. Còn loài người thật sự không phải là loại thức ăn dễ săn bắt. Tuy không có sức mạnh cường đại gấp trăm gấp mười lần, nhưng yêu ma cũng không dám gây chú ý với bọn họ.

Tất nhiên họ là thức ăn ngon, nhưng cũng mang đến rất nhiều tình cảnh vô cùng nghiêm trọng. So sánh ra, số cương thi bị chết cháy lớn hơn rất nhiều với số người bị cương thi cắn chết.

Một người một cương thi đứng nhìn rất lâu, tiếng người đến gần, đuổi theo cương thi đang bị thương nặng. Cây đuốc bốc cháy ném vào người nó, nó phát ra tiếng kêu rên hoảng sợ.

Những người vây nó nhanh chóng phát hiện nó không có đạo hạnh gì, lập tức bao vây bắt nó lại. Cương thi mắt xanh vẫn đứng trong bóng tối, Xảo Nhi cũng hơi sợ, cô ôm chặt cổ nó, hồi lâu mới khẽ hỏi: “Anh không cứu nó sao?”

Cương thi mắt xanh quay đầu nhìn cô, đôi mắt xanh thẳm. Xảo Nhi không biết nó nghe có hiểu hay không. Nhưng nó vẫn không đi cứu, cho đến khi cương thi kia bị trấn thi phù trấn trụ, đốt thành tro bụi.

Xử lí nó xong đám người tản đi, lửa vẫn còn hơi nóng, chỉ có điều tiếng huyên náo xôn xao vừa đi khỏi, bãi tha ma lại khôi phục sự yên lặng u ám thường ngày.

Nó đứng bên cạnh đống lửa hồi lâu, rồi cõng Xảo Nhi đi về phía trước, lại đi đến một nhà giàu có ở thôn khác quấy rối. Lúc này Xảo Nhi cảm thấy, nó không phải là người, nó chỉ là tà vật, trong mắt của nó chỉ có thức ăn.

Đồng loại là cái gì?

Trên đường trở về, một người một cương thi không tiếp tục trao đổi. Chỉ có điều khi đi ngang qua mảnh rừng, nó phát hiện quả mận trên cây đã chín. Nó dừng lại dưới tán cây, ý bảo Xảo Nhi đi hái. Xảo Nhi lại lảo đảo đứng trên vai nó, hái được khá nhiều, sau đó gói kĩ vào áo.

Trở về núi, Xảo Nhi mang mận ra suối rửa sạch, rồi gói lại mang về sơn động. Cho nên, nó hấp thu ánh trăng, cô lại ngồi bên cạnh nó ăn mận.

Thật sự nhàm chán, lúc này Xảo Nhi mới bỏ quả mận ra, mở miệng nói chuyện. Lời nói vẫn là những câu canh cánh trong lòng về cương thi lúc nãy: “Tôi cảm thấy, anh nên cứu nó. Dù sao các người là đồng loại. Nếu như những cương thi khác cũng bị chết cháy hết. Đến lượt anh cũng là chuyện sớm muộn.”

Nhất định cương thi mắt xanh nghe không hiểu, nó nhận quả mận từ tay Xảo Nhi, thành thạo cắn lên quả mận, để lại dấu răng cương thi.

***

Mấy ngày nay, Xung Linh lão đạo cũng không có lên núi, chắc là do bận rộn chuyên làm ăn. Xảo Nhi ở bên cạnh cương thi mắt xanh cả ngày, con cương thi mắt đỏ kia cũng không dám đến hù dọa cô.

Ngày tháng trong núi nhanh chóng trôi đi, đảo mắt đã vào thu. Chỗ tốt là trên núi trái cây rất nhiều, chỗ xấu là không khí dần lạnh.

Cuối cùng Xung Linh lão đạo cũng tỉ mỉ, mang ít chăn bông, áo bông để trong sơn động. Xảo Nhi cũng lót chăn êm vào quan tài rất dầy. Buổi tối, cô cũng mặc nhiều lớp áo. Thật ra thì phần lớn trong hang núi là đông ấm hè mát. Nhưng cương thi này lại không như thế, cho nên cô rất thích quấn mình thành một miếng bông.

Cương thi mắt xanh kia không hài lòng, lúc ngủ lại mở áo bông của cô ra. Một người một cương thi cứ trong quan tài tranh chấp vì chuyện mặc áo bông.

Cho đến sau này, cương thi mắt xanh phát hiện cây hạch đào, cuối cùng chuyện này đã được giải quyết. Cô chỉ mặc một cái áo bông, nó sẽ giúp cô cắn mở hạch đào. Mặc nhiều áo, nó nhất định không cắn.

Mấy ngày tiếp theo, tài nghệ cắn hạch đào của cương thi mắt xanh cũng cao hơn, thường thường chỉ cần cắn một cái là cả trái hạch đạo đã được mở ra, vô cùng chuyên nghiệp.

Bởi vậy có thể thấy được, bốn chữ “quen tay hay việc” quả thật chính xác.

Đêm hôm sau, đã vào cuối thu.

Cương thi mắt xanh cõng Xảo Nhi đi ra ngoài, tìm rất nhiều trái cây chín mọng trong núi. Hiển nhiên cương thi mắt xanh hoàn toàn không hiểu. Trong sơn động đã có nhiều trái cây thế kia mà.

Nhưng ý nghĩ của người và cương thi rõ ràng không giống nhau. Con người từ nhỏ đã nhìn xa trông rộng. Xảo Nhi thích dự trữ thức ăn. Bởi vì qua mùa thu, mùa đông sẽ kéo dài, rồi mới đến mùa xuân, trái cây sẽ không còn nhiều nữa.

Mà hang động kia, dĩ nhiên là một cái hầm thiên nhiên, rất dễ dàng bảo quản trái cây trong đó.

Cương thi mắt xanh nhanh chóng phát hiện được nguyên nhân Xảo Nhi làm như vậy. Nó cũng cõng Xảo Nhi đi khắp núi tìm trái cây.

Thời gian cứ vậy trôi qua, lá rụng hoa tàn, cảnh mùa thu trong núi thê lương hơn ở nơi khác rất nhiều, duy chỉ có tùng bách là vẫn vươn thẳng to lớn.

Ban đêm sương bắt đầu xuống, nhiệt độ cũng xuống thấp, Xảo Nhi lại không muốn đi ra ngoài. Đêm cuối thu đã như đầu đông, ngay cả ánh trăng sáng cũng lười nhác, trở nên vô cùng hiếm thấy.

Đêm không trăng, cương thi mắt xanh vẫn đi ra ngoài hoạt động. Mặc dù linh lực ăn gió uống sương không bằng ánh trăng, nhưng cũng có còn hơn không.

Đương nhiên Xảo Nhi không hiểu được loại cố chấp tu hành khổ hạnh này. Dù tu hành khô khan, nhưng mỗi đêm cương thi mắt xanh vẫn khiêng Xảo Nhi đi ra ngoài. Mới đầu Xảo Nhi chơi xấu nằm trong quan tài không chịu đi. Trong núi rét lạnh, cô dễ ngã bệnh, một ngày bệnh ít, ba ngày thì bệnh nặng.

Nhưng cương thi này không muốn đi một mình, cứ mỗi lần vẫn kéo theo cô, cô đành phải đi theo nó ra ngoài.

Cuối cùng, tựa như là thói quen dần dần, đơn giản là mặc nhiều thêm vài lớp áo đi ra ngoài là được.

Mà cương thi mắt xanh kia đối với cô cũng không tệ. Mấy trăm năm thanh tu, ban ngày trốn tránh ánh mặt trời, hằng đêm hút tinh hoa ánh trăng. Thời gian cứ trôi qua lẳng lặng, dường như năm tháng thiên địa đều dừng lại đây. Có một món đồ chơi ở bên cạnh, hôm nay cũng đã khác hẳn hôm qua, cho nên thời gian mới có ý nghĩa, cho nên mới có quá khứ, có hiện tại, có tương lai.

Ngay cả bản thân nó cũng không cảm thấy cô phiền phức. Bởi vì chăm sóc cô, gần như là tất cả chuyện cần làm, ngoài chuyện tu luyện của nó.

Nhiều kinh văn nhà phật muốn giáo huấn người tu luyện khám phá hồng trần, hiểu rõ được cuộc đời huyền ảo, lòng bình thản như nước. Mà rất nhiều thần linh yêu ma thần thông quảng đại hô mưa gọi gió, thuở ban sơ bắt đầu có linh tính, đầu tiên nếm được, dĩ nhiên cũng là sự tịch mịch.
Danh sách chương
35/35 (100%)