Chương 4

  Buổi tối, Trúc Trữ không có gì mài răng liền bắt đầu cằn nhằn liên miên, trước răn dạy cùng quở mắng hắn một chút: "Khí lực ngươi lớn, vậy mà lại chịu để người ta đánh mà không phản kháng. Những tên gia hỏa như vậy, dẫu có chục tên ngươi cũng sẽ tuyệt đối không thua." 
 Thập Lục cúi gằm mặt không dám tiếp lời, đến lúc Trúc Trữ giáo huấn mệt rồi hắn mới nói: "Từ nhỏ đã thế, ta không biết, có thể phản kháng." Từ khi rất bé hắn đã bị cha mẹ bán đi, cuộc đời hắn trừ bỏ bị mua đi bán lại thì chính là bị đánh. Không ai dạy hắn phản kháng thế nào, cũng không ai nói cho hắn biết, hắn có thể phản kháng...

  Nghe xong, Trúc Trữ trầm mặc một hồi, thở dài nói: "Trước kia, khi đi săn, Hoàng huynh ta nhặt được một con hổ nhỏ mang về. Bởi vì quá nhỏ cho nên huynh ấy liền ném nó cho một con chó mẹ nuôi. Con hổ nhỏ kia rất sợ chó, kể cả khi đã trưởng thành, rõ ràng có thể dễ dàng cắn chết con chó, vậy nhưng nó vẫn không tài nào làm được." Trúc Trữ vươn tay xoa đầu Thập Lục, "Kỳ thật không cần phải sợ hãi, ngươi rất lợi hại, chỉ là ngươi không thắng được tâm ma của mình." 
 Thập Lục trầm mặc không lên tiếng, Trúc Trữ lại nói: "Ngươi xem, hiện giờ đã không còn ai có thể ngăn được bước ngươi nữa rồi."

  Tiếng bước chân vững chãi vẫn không dừng, hắn nói: "Ngươi có thể, nổ ta." 
 Trúc Trữ ngẩn người, bỗng nhiên câu lên khóe môi: "Ngươi tin thật sao, đó chỉ là gạt ngươi thôi, căn bản không có thứ pháp thuật như vậy." Thập Lục gật đầu, không lên tiếng. Trúc Trữ hỏi tiếp: "Vậy ngươi không bỏ đi sao ?"

  "Đi đâu ?" 
 "Nhanh chóng trốn khỏi ta. Cương thi như ta, sẽ hút máu người."

  "Ta có độc." Đáp án của Thập Lục rất đơn giản, "Hơn nữa, ta đi rồi, không ai, kiếm thứ mài răng cho cô." Thập Lục không biết bây giờ rời khỏi Trúc Trữ, bản thân có thể đi đâu. Hắn vẫn luôn đi theo người khác ... 
 Trúc Trữ siết chặt vòng tay, ôm lấy cổ Thập Lục, nói: "Rõ ràng là một người sống, tại sao còn ngốc hơn cả cương thi như ta. Ngươi về sau khi nói chuyện có thể đừng nói đứt quãng nữa, được không ?" Không có cái gì mài, Trúc Trữ lại bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy. Thập Lục đưa tay ra sau, đem hộ uyển trên tay để bên miệng Trúc Trữ ý bảo nàng có thể dùng nó mài răng, hắn nói: "Ta sẽ cố gắng, nói liền mạch."

  Trúc Trữ không khách khí, bắt đầu mài răng. 
 Đường đêm nhàm chán, mắt thấy hộ uyển Thập Lục càng lúc càng bị mình cắn đến khó coi, Trúc Trữ bắt đầu nói huyên thuyên, sau cùng chậm rãi kể về chuyện cũ của mình, về đại Tấn, về Hoàng cung, còn có cả phò mã của nàng, tuy rằng hai người họ chưa chính thức thành thân. Nhưng Trúc Trữ nói, khi ấy nàng cực kỳ thích phò mã ...

  "Cuối cùng, ta lại chết trên tay hắn." Ngoảnh đầu lại nhìn, nét mặt nàng không chút đổi sắc, nhưng hắn cảm nhận được, Trúc Trữ hẳn rất buồn. Thập Lục quay đi, đá đá hòn đá dưới chân, nhịn không được tò mò hỏi: "Chết, thế nào ?" 
 Trúc Trữ lắc đầu, không muốn nói tiếp đề tài đó nữa, nàng đổi sang chuyện khác: "Thập Lục, ngươi từng gặp những chuyện vui gì ? Kể ta nghe chút."

  "Chuyện vui ?" Thập Lục nghĩ ngợi một lát đáp, "Gặp cô." 
 Trúc Trữ nghe được câu nói thản nhiên này, chẳng hiểu sao mặt nóng lên, hung hăng bốp đầu Thập Lục không thương tiếc: "Hoa ngôn xảo ngữ (4)!"

(4): Hoa ngôn xảo ngữ: Lời ngon tiếng ngọt,
  Thập Lục ngoan ngoãn chịu đòn, đáp: "Ta nói thật." 
 Trúc Trữ vùi đầu vào đầu vai hắn, thất thần nhìn cổ Thập Lục, có chút xúc động theo bản năng, có chút nhớ lại hương vị máu hắn, dưới hai loại cảm xúc đan xen vào nhau, Trúc Trữ le lưỡi, liếm cổ Thập Lục. Cước bộ trầm ổn dừng sững lại, Trúc Trữ kỳ quái hỏi: "Sao thế ?"

  Thập Lục không rõ xúc động trong lòng mình lúc này là cái gì, chỉ cảm thấy trong người có chút khô nóng, hắn lắc đầu đáp: "Giống như ... Bị bọ cạp, chích!" 
 Trúc Trữ lại mạnh mẽ lấy đầu đập vào ót Thập Lục hét lên: "Ngươi mới tâm như rắn rết (5)! Chạy đi !" 
(5): Rắn rết: chữ hán việt là xà hạt, chữ hạt này có nghĩa là bọ cạp.
***
Danh sách chương
9/9 (100%)