Chương 14.1

Ta chẳng để ý gì nữa, vội vứt cái cời lửa xuống đất, kéo Hạ Hầu Thần ra sau: “Hoàng thượng, lửa này lạ lắm, than củi cháy bình thường không như thế.”

Than này trông bề ngoài giống như loại than rẻ tiền trong dân gian thường dùng, nhưng khói bốc lên mù mịt khác thường.

Vô tình nhìn sang, chợt thấy mắt Hạ Hầu Thần đỏ hoe, hình như bị lửa hun quá độ, đôi môi mím chặt, cả gương mặt lạnh tanh, ta vội gọi: “Hoàng thượng, người sao vậy, cay mắt quá phải không?”

Vào lúc này xin ngài đừng xảy ra chuyện ngay trong phòng giam của ta, đừng làm ảnh hưởng kế hoạch của ta!

Hạ Hầu Thần nhắm nghiền đôi mắt, quay người rảo bước ra xa nhằm tránh cho Khang Đại Vi nghi ngờ: “Đừng cho người vào đây!”

Khang Đại Vi vô cùng tỉnh táo, vội vã chạy ra ngoài, trong phòng ngục chỉ còn lại ta và Hạ Hầu Thần.

Ta sững người, sâu trong tim nảy sinh ý hoảng, lùi về sau một bước, miễn cưỡng cười hỏi: “Hoàng thượng, người sao vậy?”

Hắn từ từ tiến lại gần, ta chỉ biết lùi dần lùi dần, đến khi chạm phải mép giường bèn ngồi sụp xuống, chẳng biết lùi đi đâu nữa, đành giương mắt nhìn cánh tay hắn chậm rãi đặt lên người mình. Như mọi khi, trong không gian vắng lặng vang lên tiếng xiêm áo bị xé toạc, bàn tay hắn luồn vào vạt áo, mang theo một hơi lạnh, rút cạn hơi ấm trong người ta. Hắn nói: “Chỉ có những lúc thế này, trẫm mới cảm nhận được ngươi một cách chân thực…”

Trời quả thực rất lạnh, gió rét tức thì lùa qua cổ áo tràn vào cơ thể, ta không kìm được né tránh: “Hoàng thượng, Hoàng thượng, người từ từ đã, thần thiếp ở trong ngục đã mấy hôm, sợ làm người nhiễm uế khí.”

Ở một nơi thế này mà hắn còn nổi hứng cho được, ngoài nỗi sợ, ta còn cảm thấy không thể hiểu nổi, Hạ Hầu Thần rốt cuộc là người như thế nào?

Hắn thì thầm vào tai ta: “Đừng phản kháng nữa, ngươi là người biết thời biết thế, tự hiểu cự tuyệt trẫm sẽ dẫn đến hậu quả như thế nào.”

Cảm giác chán ghét trong tim ta dâng đến cực điểm, thầm nghĩ nếu hắn là minh quân, thì phải biết lần này ta hy sinh lớn biết nhường nào, tất thảy trù mưu toan tính đều thành hư không, đổi lại cái họa lao lý, hắn đã đạt được mục đích, sao còn đày đọa ta?

Chiếc áo bông trên người bị hắn cởi tuột, đôi tay nam nhân như con rắn lần mò xuống dưới, buốt giá như không còn chút sức sống, khiến cả cơ thể ta cóng lạnh theo. Những ngón tay hắn mơn trớn vỗ về phần trên đùi, cả người ta rởn da gà. Chăn trong phòng đã được đổi cái mới, nhưng chắc chắn vẫn có thể ngửi thấy mùi ẩm mốc đặc trưng, vậy mà hắn chẳng hề thay đổi so với mọi lần, loáng cái đã sẵn sàng lâm trận. Ta nhủ thầm, chẳng lẽ biết bao phi tần trong cung vẫn không đủ khiến ngài thỏa mãn?

Đúng như lời hắn, ta không được phép phản kháng, không được phép né tránh. Thôi thì mong cho quãng thời gian ê chề này mau chóng trôi qua.

Nhưng lần này Hạ Hầu Thần có vẻ khác lạ, không như mọi khi. Ngón tay hắn chậm rãi lướt trên tay ta, đôi bàn tay vốn lạnh giá dần ấm lên nhờ nhiệt độ cơ thể, từ từ khiêu khích thân dưới, khiến ta cảm thấy khó chịu, tê dại. Trong lòng tuy chán ghét tận cùng, nhưng cơ thể lại mong đợi được hắn chạm vào, khi phát giác điều này, ta không kiềm chế được kinh ngạc, cơ thể sao lại không như ý bản thân, khe khẽ ưỡn lên dưới cánh tay hắn. Đang lúc bối rối, chỉ thấy tia dục vọng trong mắt Hoàng đế càng lúc càng nóng bỏng, dường muốn xé ta ra làm trăm mảnh. Hắn khẽ cười: “Hóa ra trước đây trẫm làm sai cách…”

Ngón tay ấm nóng của hắn chậm chạp đưa vào… một ngón, rồi hai ngón, trong lòng ta muốn cự tuyệt, nhưng cơ thể lại như bông hoa bừng nở nghênh đón chúng, lòng thẹn dâng trào, hắn định làm gì thế này? Coi ta như hạng gái thanh lâu rẻ rúng? Muốn ta triệt để thần phục trước hắn? Nhưng ta chẳng đã quỳ dưới chân hắn rồi đó sao? Ta chẳng đã nói chuyện làm bất cứ việc gì vì hắn, chỉ vì hắn mà thôi đó sao?

Gương mặt tuyệt đẹp của Hạ Hầu Thần dần dần ửng đỏ, hơi thở trở nên nặng nề, ngồi dậy cởi bỏ y phục trên người, rồi lại ôm lấy ta. Không cần. Ta xoay mặt đi chỗ khác, chiếc váy lót sau cùng bị hắn lột ra không thương tiếc, bàn tay kia lướt nhẹ vào bên trong… Ta gắng gượng ép chặt hai đùi lại. Trong phòng tuy có bếp sưởi, nhưng thân mình vẫn thấy lạnh ngắt. Chiếc chăn trắng đột nhiên được phủ lên cả hai, cùng lúc, hắn rút mạnh ngón tay, rồi thâm nhập, sau cơn xấu hổ ta thở phào, lần này không đau đớn như những lần trước.

Có tấm chăn bao phủ, ta không còn thấy lạnh, trong mũi tuy toàn là mùi vị đặc trưng của nhà ngục, nhưng không gian dần ngập tràn cảm giác ủy mị, ta quay nhìn bếp lửa cứ chợt bừng chợt tối. Cơ thể lõa lồ trong chăn bị hắn xâm chiếm, nhức nhối như sắp vỡ làm ngàn mảnh, nhưng không còn đau đớn như trước, ngược lại trong lòng sinh ra mong mỏi. Không khí trong chăn nóng phừng phừng, ta cảm thấy có thứ chất lỏng rơi xuống gáy, ngẩng đầu lên nhìn, thấy mặt y đỏ rực, mồ hôi từ trên trán nối nhau lăn xuống. Thấy ta nhìn, long nhan thêm vài phần sầu nộ, không giống với cơn giận bạo tàn mọi khi.

Ánh nhìn của hắn trở nên phức tạp, như giận lại như tủi, pha chút e thẹn, cứ như muốn lấy tay che kín đôi mắt đang nhìn mình. Rốt cuộc hắn chỉ gườm gườm liếc một cái. Lúc bấy giờ ta còn tâm trí nào giữ gìn vẻ mặt nữa, lòng như vừa buông bỏ điều gì, khoan khoái kỳ lạ, khẽ nghẹo đầu sang bên, tránh ánh mắt của hắn.

Hắn cử động ngày một mãnh liệt, dường muốn vò nát thân ta, nhưng lạ ở chỗ, ta không có cảm giác đau đớn khổ sở như mọi khi, có lẽ cơ thể đã dần dần thích nghi với chuyện này, mọi giác quan trở nên vô cùng linh mẫn, mùi mồ hôi trên người hắn hòa quyện với mùi nhà ngục, như một liều thuốc độc ấm áp. Càng lúc cảm giác chán ghét với hắn càng tiêu biến đi, chỉ muốn kéo dài thời gian này ra mãi mãi.

Không, ta không nên lưu luyến hắn! Cung điện là cái cũi nhốt mà ta phải thoát ra, cảm xúc này sẽ hủy hoại tất cả. Ta chẳng qua chỉ là một phi tử trong vô vàn phi tử khác, đừng, đừng bận lòng vì tia ấm áp mong manh này mà phạm sai, từ đây vạn kiếp bất phục.

Ta hít vào một hơi nặng nhọc, ngọn lửa trong bếp lò in trong đáy mắt. Phải chăng vì nhìn quá lâu, nên dẫu nhắm mắt lại, ngọn lửa đó vẫn cứ bập bùng cháy trước mắt.

Chợt một suy nghĩ lóe lên: Ta là kẻ thuộc về hậu cung, đã thuộc về hậu cung quá lâu, có thể nào suốt đời này ta chỉ phù hợp với nơi đó? Có thể nào chỉ bám víu lấy nó, ta mới có được tất cả những gì mình muốn…

Ta nhắm mắt lại vì sợ hắn nhìn ra suy nghĩ trong mình. Ta sẽ cố gắng, cố gắng khống chế thứ suy nghĩ phản nghịch kia lại.

Một lúc sau, hắn nằm xuống giường, hai tay ôm trọn lấy ta. Hắn dụi đầu vào gáy ta, khe khẽ gọi: “Ái phi, ái phi…”

Ánh nến trong nhà ngục rúng động, dường như đáp lại tiếng gọi của hắn. Trong bóng tối, ta nghe rõ sự mềm yếu bên trong tiếng gọi ấy. Đây rốt cuộc là thật hay giả, hắn cố tình làm vậy để dụ ta lên tiếng ư? Không thể trách ta nghĩ như vậy, Hạ Hầu Thần hết lần này đến lần khác vạch trần ta, “đạo hạnh” của hắn cao thâm hơn ta nhiều lần, lại nắm trong tay quyền lực chí cao vô thượng, ta chỉ có cách cẩn thận từng li từng tí, không để hắn khống chế toàn bộ cục diện.

Một lúc lâu không nghe ta đáp lời, hắn thở dài: “Thật lạ lùng, trẫm luôn muốn ngươi đối xử với trẫm thật lòng, nhưng ngay lúc gần gũi nhất, trẫm lại thấy khó chịu. Chỉ có những khi thế này, ngươi mới để lộ cảm xúc chân thật ra, hoặc buồn, hoặc vui…”

Nghe đến câu cuối, tim ta giật thót. Ta thực sự đã để lộ hỉ nộ ra mặt ư? Cả người rã rời, ta hít một hơi thật sâu, tập trung tinh lực mới thốt lên lời: “Hoàng thượng lo nghĩ quá nhiều rồi, thần thiếp không đáng để người phải như vậy.”

Thực tế ta không tin hắn lại như vậy. Hắn tiến thoái lưỡng nan, vì ta mà rung động ư? Hai chúng ta là cùng một hạng người, diễn kịch trước mặt kẻ khác thành quen rồi. Khi còn ở cung Trường Tín, ta tận mắt tận tai chứng kiến hắn lợi dụng tình nghĩa mẹ con với Thái hậu, vừa sướt mướt đau thương đấy, nhưng bà ta quay lưng đi khỏi, hắn lại là Hạ Hầu Thần khinh bạc vô tình. Tình cảm của hắn có bao nhiêu là thật, bao nhiêu là giả?

Chăn gấm của Thượng Cung cục đem biếu vào ngục tuy không thêu hoa cỏ chim chóc đẹp đẽ như chăn dùng trong hậu cung, nhưng vẫn là chất liệu chống lạnh hảo hạng nhất, trong phòng lại có bếp sưởi cháy hồng, tuy thi thoảng có cơn gió lùa qua, nhưng ta không thấy lạnh chút nào. Hắn ôm chặt ta trong lòng, qua cơn sợ hãi, mới cảm thấy nhiệt độ trong chăn tăng cao, mồ hôi trên người hắn thấm đẫm da thịt, ta cảm thấy hơi khó chịu, khẽ cựa mình một cái, hắn giật mình tỉnh dậy, lại càng ôm chặt hơn. Ta ngập ngừng nói: “Hoàng thượng, đêm đã khuya rồi… Người…”

Đôi môi nóng hổi của hắn đặt lên gáy ta, ta cảm thấy nơi ấy đau tấy, bất giác rên lên một tiếng. Hắn nói: “Trẫm biết ngươi không thích, nhưng chỉ những khi thế này, trẫm mới cảm nhận ngươi là chân thực. Nhìn ngươi đi lại giữa phồn hoa nhung gấm hậu cung, trẫm lo bất ngờ ngươi sẽ tan biến đi mất…”

Lòng ta thất kinh, hắn biết rồi ư, biết được bao nhiêu? Ta cắn chặt răng, cố không để các bắp thịt trên cơ thể co rút, vì đang nằm gọn trong lòng hắn, chỉ hơi có chút phản ứng sẽ bị phát hiện ngay. Ta cố nói bằng giọng ấm áp nhất có thể: “Hoàng thượng, chuyện lần này là do thần thiếp sơ ý gây họa. Cục diện như hiện nay chẳng ai có thể cứu vãn được nữa, thần thiếp cam nguyện vì Hoàng thượng gánh chịu mọi thứ.”

Cơ thể hắn dần nóng ran, cánh tay siết chặt đến nỗi ta không thể thở được, có lẽ hắn lại nổi giận mất rồi?

Lòng ta thấp thỏm không yên, nhưng không dám vọng động, lát sau, nhiệt độ cơ thể hắn dần trở lại bình thường, cất giọng điềm đạm: “Trẫm biết chuyện này không phải do ngươi làm. Ngươi tin hay không thì tùy, trẫm không hề ra lệnh cho ai đổ tội lên mình ngươi cả!”

Rốt cuộc hắn cũng nói ra lời này, nhưng ta có thể tin được không?

Ta trầm ngâm không đáp, lặng lẽ ôm chặt một góc chăn. Ở chốn thâm cung này, ta có thể tin được ai? Nên tin ai? Rất lâu sau ta mới nói: “Hoàng thượng, thần thiếp không hề oán trách.”

Trong phút chốc, vòng tay to lớn kia buông lỏng ra. Hắn vạch chăn, ngồi dậy, gió lạnh lập tức lùa vào, hút lấy hơi ấm nồng nàn trong chăn. Hắn giận rồi. Ta không dám động đậy, thậm chí không dám kéo chăn che gió lạnh. Hắn tiện tay hất một cái, vạt chăn rớt xuống người ta, gió lạnh lúc này mới bị ngăn lại. Ta quay mặt vào tường, nơi đây tuy là căn phòng tốt nhất của nhà ngục, nhưng trên tường vẫn đầy vết loang lổ. Ta hồi tưởng lại tất cả những gì vừa xảy ra, thật như một giấc mộng.

Có tiếng loạt soạt khe khẽ vang lên, có lẽ hắn đang mặc quần áo. Cánh cửa sắt kêu lên ken két rồi im bặt. Giọng Hạ Hầu Thần không to không nhỏ mà vang vọng khắp nơi: “Khang Đại Vi, hồi cung.”

Tiếng đáp rè rè, the thé của Khang Đại Vi cất lên ngay sau đó: “Hoàng thượng, người sao vậy?… Ninh nương nương lại…”

Rất lâu sau chẳng có ai đến làm phiền ta. Duyên ấm đứt đoạn, cơ thể ta lạnh dần. Có quấn chặt chăn gấm vào người cũng không hết lạnh. Ta nghĩ thầm: Hoàng thượng, thần thiếp vốn là người như thế đấy. Sống trong hậu cung, thần thiếp phải làm người như vậy.

Ta lần mò trong chăn, hẳn phục mỗi nơi một ngả cuối cùng được tập trung lại, khi mặc xiêm áo cho tề chỉnh mới cảm thấy người mình ấm lên một chút.

Chợt nghe cửa sắt lại mở ra, có tiếng cai ngục cung kính gọi: “Nương nương, nô tỳ để thêm hai cái bếp nữa nhé?”

Ta liếc nhìn, nữ cai kia càng thêm vẻ kính cẩn, quả thực có hai cái bếp đặt ngay trước cửa phòng. Ta nói: “Thế thì nhiều quá, nhỡ gây hỏa hoạn thì sao?”

Cai ngục đáp: “Không lo, không lo. Nô tỳ sẽ cho người ngày đêm canh gác, chỉ mong nương nương nói giúp nô tỳ vài câu trước mặt Khang công công… Nô tỳ nào dám biếng nhác, phòng giam trước nay vẫn bị gió lùa như vậy mà…”

Trông cô ta như thể nếu không đem bếp sưởi vào sẽ ăn không ngon ngủ không yên vậy. Ta đành khoát tay, mặc cô ta muốn làm gì thì làm, viên nữ cai hớn hở hăng hái mang bếp vào, như trút được gánh nặng.

Thân ta mang trọng tội, can dự đến gốc rễ của quốc gia, cho dù Hạ Hầu Thần thực có lòng sợ rằng cũng không bao che nổi. Nếu không Thái hậu năm lần bảy lượt tham gia đảo chính, hắn sẽ không hết lần này đến lần khác bỏ qua. Nguyên nhân chủ yếu có lẽ bởi binh lực của mấy vị phiên vương kia hùng mạnh, nếu cái chết của Thái hậu bị phanh phui là có liên quan đến Thiên tử, họ chẳng sẽ mượn cớ xuất binh đoạt quyền ngay? Khi Hạ Hầu Thần chưa thành niên, tất cả chuyện triều chính đều bị nhà Thượng Quan khống chế, Thái tử như hắn chẳng khác gì con rối, có thể bị phết truất bất cứ lúc nào. Họ Thượng Quan thế lực giăng kín bầu trời, cho nên thời ấy ta mới chọn theo phe Thái hậu, ai ngờ vị Thái tử yếu thế lại bất ngờ trở mình thành công?

Ngoài trời tuyết lất phất bay, thi thoảng có một vài bông lạc vào song cửa sổ, bị ta tóm lấy trong lòng bàn tay. Ta đã như cá nằm trên thớt, ngài không thừa nhận việc do mình làm thì có thay đổi được gì? Ngài đâu thể cứu ta, ngài chỉ có thể mặc cho Hoàng hậu hí lộng càn khôn, nắm giữ lấy vương quyền và ổn định triều cang. Một nữ nhân nhỏ bé như ta phải hy sinh có đáng là gì?

Cuồng phong rít gào, tuyết rào rạt lùa vào phòng, đậu trên tay ta. Tia cảm xúc nồng ấm không rõ từ đâu vừa giăng mắc trong lòng nay đã tan chảy vào hư không.

Tuyết rơi liên miên ba ngày, đến ngày thứ ba, mặt trời mới ló mặt ra khỏi tầng mây âm u, sưởi ấm mặt đất bằng ánh sáng của mình. Có lẽ giờ này tường đỏ ngói xanh trong cung vẫn phủ một màu trắng xóa, đám cung nhân chắc đã dậy từ sớm để dọn tuyết trên đường lớn, cho kiệu loan của Hoàng đế đi qua được dễ dàng.

Sống trong ngục, ranh giới giữa ngày và đêm dường như bị xóa nhòa, trong cung không còn ai tới thăm, cả ngày ta chỉ biết ngủ mê mệt, đến đêm lại không thể chợp mắt, dù có bếp lửa hồng sưởi ấm, nhưng cứ trước khi trời sáng thể nào ta cũng sực tỉnh, ngóng vầng mây ửng hồng, chờ lỗ cửa sổ chuyển từ màu đen sang trắng bạch.

Tất cả những gì ta có thể làm chỉ là chờ đợi, đợi tình thế ổn định, đợi Hoàng hậu thực hiện lời hứa của mình. Ta từng nghĩ nếu chuyện không thành thì sẽ ra sao, nếu buộc phải lôi Hoàng hậu xuống bùn để đổi lấy cái mạng hèn của mình, cũng coi như lãi to. Lúc này ta đã xem nhẹ việc sống chết, đâm càng nhận được sự kính ngưỡng của vị nữ cai trung tuổi kia. Cô ta tưởng ta đã có cách thoát tội, thể nào cũng có ngày trở về hậu cung, càng siêng năng hầu hạ từng li từng tí.

Ngày hôm đó, ta dậy sớm như mọi bận, rảo quanh phòng giam một vòng, cảm thấy thật vô vị. Mỗi sáng cai ngục đều tới Ty Thiện Phòng lĩnh bữa sáng mang về, bữa nay xem giờ giấc còn lâu mới đến, bên ngoài có hai tên thủ hạ được phái đến trông coi bếp lò sao cho hồng rực đêm ngày.

Rất lâu sau, nữ cai đích thân cầm cái mâm nhỏ, có lẽ dùng để đựng thức ăn bước vào. Vẻ mặt cô ta kính cẩn như thường, nay lại thêm vài phần hoan hỉ, đặt cái mâm lên kỷ án, hớn hở nói: “Nương nương, đại hỷ rồi, nghe người trong cung kể, Hoàng thượng nói rằng vụ án của người còn nhiều nghi vấn, muốn giao cho Đại Lý Tự phúc thẩm. Nương nương, người sắp được cứu rồi!”

Đầu mày cuối mắt cô ta đầy vẻ ngưỡng mộ, cứ như chính mình sắp thoát tội không bằng. Ta lúc ấy đương mở mâm, nhấc cái lọ sứ hai lớp lên, vừa nghe đến đây, thật như sét đánh ngang tai, suýt nữa trượt tay đánh rơi xuống đất. Vậy là tất cả hy vọng, tất cả kế hoạch chẳng hóa ra tro cả sao?

Việc gì hắn phải làm vậy? Coi như có thể giúp ta thoát tội, nhưng ta còn sống nổi trong cung nữa không? Hắn làm thế, chẳng tự quăng mình vào muôn trùng rắc rối, hậu cung vốn dĩ đã như một cái ao nước tù, lỡ tay khuấy lên, hàng sa số mùi vị khó ngửi lập tức xộc thẳng vào không trung, những đồn đoán truyền ngôn hễ bung ra ngoài, chỉ không cẩn thận chút thôi là mọi chuyện dây lên mình, nói không chừng đám phiên vương ở biên cương sẽ mượn cớ làm loạn.

Bởi Thái hậu và hắn ân oán sâu nặng, nghi ngờ từ nhiều phía sẽ chĩa về hắn, tội danh mưu sát Thái hậu quả là cái cớ tuyệt vời để đám phiên vương chầu chực đêm ngày như hổ đói xông vào xâu xé. Dù là nhìn từ khía cạnh nào, hắn cũng không nên làm thế này!

Nữ cai thấy ta nghe nói thì ngẩn người, tưởng ta mừng quá không thốt lên lời, bèn hoan hỉ tiếp: “Nô tỳ vừa nhìn đã biết nương nương phúc dày, sao có chuyện ở lâu tại nơi xúi quẩy này…”

Ta sốt ruột cắt lời cô ta: “Ngươi nghe được chuyện này từ đâu?”

Nữ cai đáp: “Nương nương, lúc nô tỳ vào cung lấy bữa sáng cho nương nương, thấy đám cung nhân trong ấy ai ai cũng đồn đại râm ran, nghe nói Tông Nhân Phủ đã lĩnh ý chỉ rồi, e rằng ngay ngày hôm nay Đại Lý Tự sẽ đến hỏi chuyện nương nương. Có thánh chỉ của Hoàng thượng ở đây, ai dám làm càn?”

Nói xong, cô ta lại vồn vã xúc động xúc đầy một bát cháo đưa ra: “Nương nương, người đừng vội, thế nào cũng có lúc mọi chuyện hai năm rõ mười, Hoàng thượng đã hoài nghi chuyện này, trong cung còn ai lớn hơn Hoàng thượng nữa?”

Lòng ta nóng như lửa đốt, xem ra lần này phải tính toán lại từ đầu, lật ngược vấn đề lại mà suy nghĩ. Có điều dù kết cuộc thế nào, Hoàng hậu vẫn cứ vững như bàn thạch, hỏi ta làm sao sống tiếp trong cung được?

Ta bỏ bát cháo, hồi tưởng lại tình cảnh khi Hạ Hầu Thần lần trước đến thăm, xem bản thân có nói hay làm điều gì không thỏa đáng để lọt vào mắt hắn, khiến hắn sinh lòng ngờ vực, cho rằng ta muốn trốn đi hay không. Ngẫm đi ngẫm lại một hồi thấy không đúng lắm, nữ nhân như ta chẳng qua chỉ là một phi tần bé nhỏ giữa vô số phi tần của hắn, nhằm tránh cho hoàng thất khỏi nỗi ô nhục, dẫu có biết được âm mưu kia hắn cũng chỉ việc dặn dò quan giám hình trông coi cẩn thận, tăng thêm lính gác là được, việc gì phải hao tâm tốn sức đi đường vòng?

Trước đây cũng vậy, ta suy nghĩ mãi mà không thể nghĩ ra nguyên do cách hành xử lạ lùng của hắn, chỉ đành đổ cho một số nguyên nhân nào đó khiến hắn bất đắc dĩ phải làm vậy?

Nữ cai thấy ta cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, chẳng buồn ăn cháo cũng chẳng buồn rửa mặt, bèn sai hai cấp dưới vào hầu hạ, do đây là nơi giam giữ nữ phạm, lại thường là những người lai lịch bất phàm, nên đám cai ngục đều được học qua lễ nghi trong cung, tuy không thể so sánh với các cung nữ chuyên nghề hầu hạ như Tố Khiết, nhưng vẫn tạm chấp nhận được. Trong lúc tâm tình đang hoảng hốt, ta chẳng chú ý lắm bọn họ chải đầu có đẹp hay xấu.

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện