Chương 12

Doãn Đình hỏi Cừu Chính Khanh: "Cừu tổng đại nhân, bạn bè anh có người nào có thể nuôi Đại Đại không? Không nuôi được lâu dài cũng không sao, em sẽ tiếp tục tìm người nhận nuôi nó. Chỉ tạm thời gửi nuôi thôi, em có thể trả phí. Tất cả thức ăn hay vật dụng cho mèo em bao hết, em còn đưa theme phí nuôi dưỡng nữa". Vẻ mặt Doãn Đình đầy kỳ vọng, cô đã nhờ rất nhiều bạn bè, nhưng chẳng ai nhận lời cô.
Cừu Chính Khanh lắc đầu, anh thật sự không biết người nào có thể nhận nuôi. Bình thường anh cũng không nói chuyện riêng với đồng nghiệp. "Để tôi nghĩ xem." Anh nói.
Doãn Đình mở to mắt nhìn anh. Cái lắc đầu kia ý nói là không có? Vậy còn nghĩ xem là ý gì? "Mèo con có chỗ đi vệ sinh của mình, sẽ không làm bẩn chỗ ở đâu. Mỗi ngày chỉ cần giúp nó dọn vệ sinh một chút là được. Em sẽ chuẩn bị bàn cào móng cho nó, tránh nó cào đồ vật trong nhà, nếu lỡ cào hỏng, em sẽ đền, mua cái mới thay. Có được không?"
Cừu Chính Khanh không lên tiếng, Doãn Đình đợi mấy giây, không nhịnđược bèn hỏi: "Anh nghĩ ra người nào chưa?".
"Chưa nghĩ ra. Tôi đang nghĩ, trong nhà tôi cũng có phòng trống, nhưng tôi không có nhiều thời gian ở nhà, còn nữa, nếu cô tìm mãi không được người nhận nuôi, tôi có thể nuôi nó luôn hay không. Cô biết đó, vào cửa thì dễ ra cửa khó." Cừu Chính Khanh nói. Trước khi làm bất cứ việc gì, phải suy nghĩ kỹ ưu nhược điểm, các tình huống có thể phát sinh, tính toán hậu quả, đây là nguyên tắc làm việc của anh.
Trước mắt là một cơ hội tốt, nếu mèo Đại Đại đến chỗ anh ở, vậy Doãn Đình nhất định sẽ đến thăm nó, giữa anh và Doãn Đình có một mối quan tâm chung rồi, là một cơ hội tốt để tiếp cận và theo đuổi cô. Nếu đến cuối cùng anh theo đuổi thất bại, Doãn Đình thích người khác, mèo Đại Đại thì mãi vẫn không tìm được người nhận nuôi, anh cũng tự hỏi, mình có tiếp tục nuôi nó nữa hay không. Dù sao thì đó cũng là một sinh mạng, anh nên chịu trách nhiệm với nó.
Doãn Đình lập tức kích động: "Em, em, bảo đảm nhất định sẽ sắp xếp cho nó thật tốt. anh không ở nhà cũng không sao, buổi sang để sẵn thức ăn ở đó, tối về rồi cho nó ăn them, chỉ cần nó không bị đói là được. Nếu không, em sẽ mua một chiếc máy thức ăn hẹn giờ. Mèo thì không cần dẫn đi tản bộ, nó có thể chơi một mình được. Chỉ cần có một chỗ trú thân thôi".
"Xưa nay tôi chưa từng nuôi thú cưng." Cừu Chính Khanh thành thật nói.
"Em cũng thế mà." Doãn Đình cố gắng thuyết phục anh: "Nhưng nuôi mèo rất dễ, sau khi em gặp Đại Đại mới lên mạng nghiên cứu cách chăm sóc mèo. Không khó đâu. Em sẽ lo hết tất cả mọi thứ, anh chỉ cần cho nó một chỗ ở là được rồi. Thật đó, thật đó. Em sẽ cố tìm người nhận nuôi, nói không chừng rất nhanh sẽ tìm được nhà cho nó. Đến lúc đó thì sẽ không làm phiền Cừu tổng nữa".
"Vậy được thôi." Cừu Chính Khanh nhận lời. Chỉ là một con mèo thôi mà. Hơn nữa còn rất giống anh, đều xui xẻo, thôi thì anh nhường chút vận may cho nó vậy.
"Tốt quá đi." Doãn Đình mắt lại rưng rưng, kích động đến mức ôm lấy Cừu Chính Khanh. "Xin Hãy Nghiêm Chỉnh Chút, anh thật tốt quá đi. Em thay Đại Đại cảm ơn anh.".
"Ừm. đừng khách sáo." Anh nhân cơ hội này ôm lại cô chắc không quá đáng chứ? Nhưng khi anh vừa định giơ tay, Doãn Đình đã buông anh ra. Cô nắm lấy tay anh, kéo anh đến trước cái lồng: "Đến đây nào, để Đại Đại chính thức làm quen với anh".
Cừu Chính Khanh ngồi xổm trước cái lồng, đối diện với đôi mắt mèo.
Chỉ là một con mèo long hổ bình thường, có đôi mắt to, hoa văn rõ, trông rất lanh lợi. Nó cảnh giác lui vào phía trong nhìn Cừu Chính Khanh.
"Hi." Cừu Chính Khanh chào hỏi nó. Đưa ngón tay qua khe hở của cửa lồng chọc chọc nó.
Mèo Đại Đại nhìn anh, sau đó ra tay chớp nhoáng, dùng cái chân nhỏ đánh vào ngón tay anh, lại lui về phía sau.
"Nó rất thích anh." Doãn Đình tuyên bố.
"Vậy sao?" Cừu Chính Khanh không tin. Khi nãy rõ ràng còn đánh anh mà.
"Nó không giương vuốt ra, chỉ dùng cái đệm thịt nhỏ kia vỗ anh một cái, nó không muốn làm anh bị thương." Doãn Đình nói tốt cho Đại Đại. "Hôm nay nó bị dọa không ít lần, nhưng nó không làm ai bị thương cả, anh xem, nó rất ngoan đấy.".
Cừu Chính Khanh bật cười: "Yên tâm, tôi đồng ý mang nó về mà, sẽ không nuốt lời đâu".
Doãn Đình thở phào một hơi, lại nói: "Anh chớp mắt với nó, với mèo thì đó có nghĩa là hôn. Nó sẽ hiều được."
Cừu Chính Khanh không nghĩ là con mèo này sẽ hiểu, nhưng anh vẫn chớp chớp mắt với nó, mèo Đại Đại không có phản ứng gì, chỉ nhìn anh chằm chằm. Cừu Chính Khanh nhìn Doãn Đình, cô đang dựa rất sát vào anh, tiếp tục nói tốt cho mèo Đại Đại: "Nó hiểu đấy, nó biết là anh sẽ thu nhận nó".
Cừu Chính Khanh cười, dáng vẻ hơi căng thẳng của cô cũng rất đáng yêu. Anh chớp chớp mắt với cô, cô cũng chớp lại hai cái, ý cười của anh càng thêm đậm.
"Bây giờ chúng ta đi được chưa? Còn phải chuẩn bị những gì?" Anh hỏi cô.
"A, đúng rồi!" Doãn Đình nhảy lên, "Chúng ta qua tiệm thú y kia mua ít đồ cho Đại Đại đi. À mà anh đang đi đâu thế? Có việc à? Bây giờ đến chỗ anh có được tiện không?".
"Tôi... tình cờ đi ngang qua đây thôi. Không có việc gì, bây giờ tiện lắm." Tất nhiên Cừu Chính Khanh sẽ không nói rằng hôm nay mình bị kích động, cho nên cố ý lái xe đến gần khu chung cư để chặn đón cô.
"Tốt quá." Doãn Đình rất vui, cô xách cái lồng lên đi về phía trạm thú y. Cừu Chính Khanh đón lấy cái lồng: "Để tôi cầm cho". Anh nhấc xem thử trọng lượng, "Tên nhóc này không nhẹ chút nào".
Doãn Đình cười ngọt ngào, cô rất vui vì mèo Đại Đại đã có nơi trú thân. "Mỗi ngày đều được ăn no, nó rất cứng cáp."
Đến trạm thú y, người trong đó biết Doãn Đình, rất quan tâm tới tình hình của chú mèo kia, Doãn Đình vui vẻ nói: "Tìm được người có thể nuôi Đại Đại rồi, chúng tôi đến mua ít đồ". Cừu Chính Khanh đứng một bên, nhìn Doãn Đình mặt mày hớn hở, may mà hôm nay anh đến tìm cô.
"Coi như mày gặp may." Anh nói với Đại Đại qua cái lồng. Mèo Đại Đại đến trạm thú y thì rất căng thẳng, cuộn mình lại vào một góc của lồng. Con chó hung dữ trong trạm vẫn sủa không ngừng, Cừu Chính Khanh trừng mắt với nó mấy lần.
Doãn Đình ở khu vật dụng cho thú cưng mua một cái nhà nhỏ bằng nhựa để cho mèo đi vệ sinh, một túi lớn cát vệ sinh, hai cái bát, cây chơi với mèo, còn mua năm hộp thức ăn nữa. Cừu Chính Khanh thấy cô mua rất nhiều đồ, anh bèn lái xe đến cửa trước để đợi cô, sau đó thì xách đồ đạc, xách mèo, rồi hai người lên xe. Tiếp đó đi một chuyến đến nhà Doãn Đình, Cừu Chính Khanh ngồi trong xe đợi, Doãn Đình chạy lên lấy những vật dụng trước đây mua cho Đại Đại như thức ăn, chăn đệm, sau đó mới đến nhà Cừu Chính Khanh.
Loanh quanh một hồi, hai người một mèo đã vào đến nhà Cừu Chính Khanh.
"Nhà anh rộng thật đấy, không tệ, không tệ." Doãn Đình bước vào, xoay một vòng.
Cừu Chính Khanh dẫn cô cùng con mèo đi vào một căn phòng: "Nó cứ ở chỗ này, được không?".
"Được, được ạ." Doãn Đình không hề kén chọn, tuy cô cảm thấy nếu mèo Đại Đại có được một không gian lớn hơn để tự do hoạt động thì càng tốt, nhưng bây giờ người ta cho một phòng đã là vô cùng, vô cùng tốt rồi. Cô rất thỏa mãn, rất cảm kích.
Đây là căn phòng trống, chẳng có vật dụng gì trong đó cả. Doãn Đình đóng cửa phòng lại, mở cửa lồng ra. Mèo Đại Đại không ra ngay, nó vẫn ở trong lồng cẩn thận quan sát. Doãn Đình cũng không ép nó, chỉ đặt cái bát của nó xuống góc tường, đổ thức ăn và nước vào, sau đó thì bắt đầu lắp nhà vệ sinh. Cừu Chính Khanh đi qua giúp một tay, Doãn Đình len lén nhìn anh.
Cừu Chính Khanh như biết cô đang nghĩ gì, anh nói: "Lúc trước tôi từng nói với mẹ mình, phải mua một căn nhà lớn. nhưng bây giờ chỉ còn mình tôi ở. Có hai căn phòng cũng vô dụng,c ho nên không mua vật dụng gì".
Doãn Đình gật đầu, cảm thấy Cừu Chính Khanh có chút đáng thương. "Lúc anh cô đơn có thể chơi với Đại Đại".
Cừu Chính Khanh cười, nếu vậy anh thà tìm cô nói chuyện còn hơn. "Cô đói không? Đã ăn gì chưa?".
Doãn Đình lắc đầu, lại gật đầu: "Rât đói. Lúc trưa em cũng không ăn gì?".
Cừu Chính Khanh nhíu mày, gọi thức ăn ngoài phải đợi rất lâu, "Mì ăn liền được không?". Nhà anh chỉ có mì ăn liền có thể làm bữa chính thôi.
Doãn Đình gật đầu. Cừu Chính Khanh đứng lên: "Vậy tôi đi nấu mì, lát nữa xong sẽ gọi cô".
Cừu Chính Khanh ra ngoài rồi, Doãn Đình tiếp tục lắp ráp nhà vệ sinh. Mèo Đại Đại cuối cùng cũng chầm chậm bò từ trong lồng ra, đi một vòng xung quanh, sau đó lại gần chỗ Doãn Đình.
Doãn Đình xoa đầu nó, dịu dàng nói: "Đại Đại, mày có nhà ở rồi, không cần chịu lạnh nữa, cũng sẽ không bị người ta đánh. Cừu tổng đai nhân thật tốt bụng, đúng không? Tuy anh ấy hơi nghiêm túc, nhưng là người tốt, lại rất ấm áp. Mày phải tốt với anh ấy đó".
Mèo Đại Đại cảnh giác cẩn thận nhìn xung quanh, Doãn Đình lấy cái chăn của nó ra, để qua một bên: "Đây là ổ của mày này. Đừng sợ, Đại Đại, tao sẽ không bỏ mặc mày đâu".
Cừu Chính Khanh ở trong bếp nấu mì, anh không giỏi chuyện bếp núc cho lắm, cũng chẳng mấy khi đụng tay đụng chân vào việc này. Bình thường, anh chỉ trữ sẵn ít thức ăn đóng gói như sủi cảo đông lạnh, mì ăn liền. Sủi cảo thì tối qua anh ăn khuya hết rồi. Anh có chút hối hận, sớm biết thì để tới hôm nay cho Doãn Đình ăn, sủi cảo vẫn tốt hơn mì ăn liền mà.
Hơi nóng nước sôi bốc lên hất vào mặt tạo cảm giác âm ấm. Trái tim Cừu Chính Khanh cũng thấy ấm áp. Doãn Đình đang ở trong nhà anh, anh đang nấy mì cho cô. Cảm giác này thật tốt, hôm nay là ngày may mắn của anh.
Thịt viên đông lạnh nấu chin rồi, cho vắt mì vào, cho thêm thịt hộp, đập thêm quả trứng, cho ít hành, nêm gia vị. Xong xuôi rồi, anh quay người định đi gọi Doãn Đình thì thấy cô đã ngồi trước bàn ăn cười với anh, còn giơ hai bàn tay lên nói: "Báo cáo, em đã rửa tay sạch sẽ rồi ạ".
Thật đáng yêu. Cừu Chính Khanh bị nụ cười của cô làm cho mặt nóng bừng, anh vội nói: "Mì nấu xong rồi".
Bưng hai bát mì lớn ra, cô một bát, anh một bát. Thấy cô cười rất vui vẻ, trong long anh cũng cảm thấy ấm áp. Thật vui, không ngờ lần đầu tiên được cùng cô ăn bữa cơm chỉ hai người lại là trong bếp nhà anh.
"Ấy, sao tô của anh không có thịt." Doãn Đình phát hiện ra rồi gắp ít thịt viên và thịt hộp trong bát của mình qua cho anh.

Cừu Chính Khanh đỏ mặt. Chẳng qua anh muốn cho cô ăn ngon và nhiều một chút. Tiếc là trong tủ lạnh nhà anh chẳng có gì ngon.
"A, anh đỏ mặt rồi." Doãn Đình lại phát hiện.
Cừu Chính Khanh bị cô nói mặt càng đỏ hơn, cố gắng nghiêm mặt lại.
"Có nghiêm mặt thì nó vẫn đó mà." Doãn Đình không chút nể tình vạch trần anh.
Doãn Đình mím môi cười, Cừu Chính Khanh không để ý đến coo, cúi đầu ăn mì. Anh gắp miếng thịt lúc nãy cô cho anh vào miệng trước, rất ngon. Ăn loại thịt này bao nhiêu năm, trước giờ anh không biết nó lại ngon như vậy.
Doãn Đình càng muốn cười, thì ra khi anh đối tốt với người khác thì sẽ xấu hổ. Nghĩ lại thì, anh vẫn luôn đối xử với cô và những người khác rất tốt, tuy có lúc nghiêm túc quá. Anh lén bỏ hết thịt vào bát của cô, Doãn Đình đột nhiên cũng đỏ mặt.
Cô lén đưa mắt nhìn Cừu Chính Khanh, anh gần như dán hẳn mặt vào trong bát rồi. Cô thấy anh cũng đáng yêu lắm, người nghiêm túc như vậy mà cũng xấu hổ.
Ăn được gần nửa bát mì thì nghe tiếng Đại Đại kêu trong phòng. Doãn Đình liền bỏ đũa xuống chạy đi xem, Cừu Chính Khanh cũng đi theo, con mèo kia không sao cả, Doãn Đình xoa đầu trấn an nó, nó không kêu nữa.
"Chắc là nó hơi sợ." Doãn Đình nói. Với kinh nghieemj ít ỏi về lĩnh vực chăm sóc mèo của cô, cô cảm thấy như vậy.
"Vậy thì để nó một mình làm quen với nơi này chút đi." Cừu Chính Khanh thấy động vật nhỏ cũng như trẻ con vậy, không thể chiều chuộng quá được.
Doãn Đình ngẫm nghĩ rồi gật đầu.
Hai người ra ăn mì tiếp, ăn chưa được hai miếng lại nghe tiếng mèo Đại Đại kêu. Lần này Doãn Đình kiên quyết không đi xem nó, quyết tâm để Đại Đại tự mình thích ứng với nơi ở mới. Nhưng Đại Đại vẫn tiếp tục kêu, hai người họ ăn xong mì vẫn chưa ngừng.
Doãn Đình thấy rất ngại: "Thật xin lỗi, xin lỗi, nó chỉ hơi sợ thôi, đợi khi nó quen rồi sẽ không kêu nữa". Cô vội vàng quay vào phòng xem con mèo. Mèo Đại Đại vừa thấy cô vào liền ngồi ngay ngắn, ngẩng cái mặt nhỏ nhìn cô.
"Đại Đại." Doãn Đình ngồi xuống thương lượng với nó: "Đừng kêu nữa được không? Mày phải ngoan, ở đây vừa đươc ăn ngon vừa có chỗ trú chân. Tao sẽ mua đồ chơi cho mày".
Mèo Đại Đại đi loanh quanh trong căn phòng trống, cuối cùng ngồi xuống góc tường kêu "meo meo".
Doãn Đình nhanh chóng qua đó gãi gãi cằm nó, dỗ dành: "Đừng kêu nữa, làm phiền người khác là không hay đâu. Xin Hãy Nghiêm Chỉnh Chút là người tốt, anh ấy có long tốt thu nhận mày, mày không được làm phiền anh ấy, biết chưa? Mày rất may mắn khi gặp được anh ấy. Mày phải cảm ơn người ta, không được làm ồn đâu đấy".
Mào Đại Đại khép hờ đôi mắt, rõ ràng rất hài long khi được xoa đầu và gãi cằm. Nó không kêu nữa, nàm dài xuống đất. Doãn Đình vẫn tiếp tục vuốt ve nó, mèo Đại Đại bắt đầu rên hừ hừ, hiển nhiên là đang rất hưởng thụ. Doãn Đình thở phào nhẹ nhõm, xoa đầu nó thêm một lúc thì dừng lại, thấy nó không kêu lên nữa cô mới ra ngoài.
Đúng lúc thấy Cừu Chính Khanh đang rửa bát, Doãn Đình lại xin lỗi: "Ngại quá, mới đầu nó còn chưa quen".
"Không sao." Cừu Chính Khanh bơm nước rửa chén vào giẻ rửa bát, tay áo đã xắn lên bị rơi xuống. Anh đưa cánh tay lên, dùng mặt mình đẩy đẩy tay áo, nhưng lại không đẩy nó lên được. Doãn Đình rất tự nhiên đi qua, giúp anh xắn tay áo lên. Cô vừa xắn vừa nói: "Nếu như nó làm phiền anh, mong anh bỏ qua cho. Em nghĩ nó thích ứng rồi thì sẽ ổn thôi. Em sẽ cố gắng nhanh chóng tìm người nhận nuôi nó."
"Ừ." Thaarht ra thì Cừu Chính Khanh chẳng nghe rõ cô đang nói gì, anh chỉ chú ý đến việc cô đang đứng rất gần anh, anh cúi đầu nhìn cô, có thể thấy được vầng trán trắng mịn của cô, chỉ cần cúi xuống chút nữa là có thể hôn lên đó.
Có một chút rung động, anh cố gắng kiềm chế.
Ngón tay cô lướt qua cánh tay anh, cảm giác như có một luồng điện, từ chỗ ngón tay cô chạm vào truyền thẳng vào tim anh.
Một hành động nhỏ như xắn tay áo thế này, nhưng bao nhiêu năm nay chưa từng có ai làm cho anh. Từ trước đến nay, anh một mình học tập, một mình làm việc, một mình ăn cơm, một mình sống. Công việc là bạn đồng hành của anh, là thú vui duy nhất của anh.
Bây giờ, không còn như thế nữa.
Cô giúp anh xắn tay áo, rì rầm nói chuyện với anh.
Cừu Chính Khanh rất xúc động, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế.
Cô xắn xong tay áo cho anh, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh.
Trong nháy mắt tựa như có một loại ma lực khiến cô ngơ ngẩn. Ánh mắt sâu thẳm và chăm chú của anh khiến tim cô loạn nhịp. Cô lui về sau một bước, cười với anh: "Xong rồi. Để anh nấu mì cho em còn phiền anh rửa bát, thật ngại quá".
Anh có chút hụt hẫng khi cô lại tạo khoảng cách, anh mỉm cười, nụ cười ấy ấm áp ánh vào mắt cô. "Không có gì. Đừng khách sáo." Giọng nói anh trầm thấp hấp dẫn. Mặt Doãn Đình lại dần đỏ lên.
Cừu Chính Khanh đang lo che giấu tâm tư của mình, không để ý thấy sự thẹn thùng của cô, quay đầu lại tiếp tục rửa bát. Doãn Đình thì tự trách mình suy nghĩ lung tung, đàn ông có chút tư sắc có thể khiến con gái tim đập liên hồi cũng là chuyện bình thường thôi. Chẳng qua trước đây cô không để ý, thì ra anh cũng có khí chất lắm đấy chứ.
Doãn Đình lén nhìn Cừu Chính Khanh mấy lấn, người đàn ông tốt như thế mà đến tuổi này vẫn chưa tìm được bạn gái, đúng là đáng tiếc mà. Con gái thời đại mới không phải đều rất dũng mãnh sao? Sao lại bỏ qua miếng thịt ngon như thế được?
Cừu Chính Khanh cảm thấy bả vai và gò má mình có chút ngứa ngáy, cảm giác như có một ánh mắt đang dẫn lên người anh, khiến anh rửa có cái bát cũng phải làm dáng, thật cực khổ. Qua một lúc anh nhịn không được nứa, quay đầu lại xem cô đúng là có đang nhìn anh hay không, kết quả điện thoại Doãn Đình reo lên, cô chạy đi mở túi xách lấy điện thoại ea nghe.
"A, cậu tìm được một nhà đáng tin cậy để gửi nuôi?" Doãn Đình vừa nói vừa liếc nhìn Cừu Chính Khanh. Cừu Chính Khanh lắc đầu với cô, dùng khẩu hình n ói: "Không cần".
Doãn Đình mừng thầm trong bụng, thật ra cô cùng ích kỷ, muốn mèo Đại Đại có thể ởlại chỗ Cừu Chính Khanh. Theo cô thấy thì người nhận nuôi đáng tin mấy cũng không bằng Cừu Chính Khanh. Nhưng đây chỉ là trực giác. Nếu dùng lí trí phân tích, Cừu Chính Khanh không có kinh nghiệm nuôi mèo, công việc rất bận rộn, không thường xuyên ở nhà, còn nhốt mèo Đại Đại vào phòng, xét mọi mặt đều chẳng ra sao, nhưng Doãn Đình cứ tin tưởng anh. Quá trình tìm chủ cho Đại Đại rất gian nan, có lúc khiến cô thấy nản lòng. Nếu để cô chọn lựa, cô sẽ chọn Cừu Chính Khanh.
Bây giờ có một đường lui khác, Cừu Chính Khanh lại tỏ ý mèo Đại Đại có thể tiếp tục ở lại, Doãn Đình đương nhiên vui mừng rồi.Cô nói với người bạn kia: "Mình tìm được người nhận nuôi rồi, tạm thời không cần chuyển chỗ. Cảm ơn cậu nhé". Hai bên nói thêm vài câu, chuyện này qua chuyện khác.
Cừu Chính Khanh nghe được ý của cuộc nói chuyện, biết mèo Đại Đại sẽ ở lại đây, anh thở phào nhẹ nhõm. May thật mà, anh đi trước một bước, nếu không thì đã lỡ mất cơ hội này rồi. Sau khi anh chuẩn bị tốt tâm lí, anh không muốn trước khi mọi chuyện kết thúc lại mất đi "con tin" Đại Đại này.
Doãn Đình đang "buôn" điện thoại, lại nghe thấy mèo Đại Đại kêu. Cô vội nói tạm biệt với bạn mình, ngắt máy,chạy vào phòng xem mèo Đại Đại.
Mèo Đại Đại vẫn thế, nhất quyết không chịu ở một mình. Doãn Đình vào xoa đầu, gãi cằm cho nó thì nó ngừng kêu ngay. Doãn Đình cũng hết cách, đành tiếp tục nói chuyện với nó, dỗ dành nó. Nó ngoan ngoãn nằm xuống dưới bàn tay Doãn Đình. Cừu Chính Khanh bước vào phòng, nhìn thấy cảnh cô gái ngọt ngào đáng yêu đang vỗ về một con mèo béo ú.
Anh nhìn chăm chú, hoàn toàn không muốn rời mắt khỏi đó.
Căn phòng này trước giờ anh không hề bước vào, vì nó là căn phòng trống, chẳng có gì đáng xem. Nhà của anh rất lớn, nhưng trống trải lạnh lẽo, bây giờ cảm giác bỗng chốc khác hẳn. Anh cảm thấy chính mình cũng khác đi, trước đây anh nghĩ cái anh muốn là một cuộc sống hiệu quả, có thành tựu. Còn bây giờ, anh muốn cuộc sống có Doãn Đình.
"Anh có muốn vuốt ve nó không?" Doãn Đình ngồi trên sàn nhà, ngước mắt cười với anh.
"Được." Cừu Chính Khanh bước qua, ngồi xuống bên cạnh cô. Mèo Đại Đại lập tức đứng dậy, lùi về phía sau mấy bước, cảnh giác nhìn Cừu Chính Khanh.
Bàn tay Cừu Chính Khanh dừng lại giữa chừng, có chút lúng túng. Doãn Đình thấy vẻ mặt của anh, mím môi cười. Cừu Chính Khanh thở dài, "Thôi được rồi". Anh nói với Doãn Đình: "Tôi thử cách của cô". Anh nhìn mèo Đại Đại, chớp chớp mắt với nó, chớp mấy lần.
Mèo Đại Đại hoàn toàn không có phản ứng gì, vẫn cẩn thận trừng mắt nhìn anh.
"Chậm lại một chút." Doãn Đình hướng dẫn anh, "Có lẽ nên chớp nhẹ nhàng hơn. Có khi làm vậy Đại Đại mới cảm thấy anh đang hôn nó. Cũng như với người vậy, thô lỗ hung dữ đè người ta xuống so với ôm hôn dịu dàng có cảm giác hoàn toàn khác nhau, đúng không?".
So sánh kiểu gì vậy! Cừu Chính Khanh không biết mèo thích cái nào. Anh chỉ biết Doãn Đình nói cái gì thô lỗ ấn xuống đất hay dịu dàng ôm lấy anh đều rất sẵn lòng, anh sẽ không tỏ ra hung hăng mà... e hèm, suy nghĩ hơi xa, hơi đen tối rồi, nhanh chóng dừng lại thôi.
"Anh xem, làm như em này." Doãn Đình còn muốn làm mẫu cho anh. Cừu Chính Khanh ngượng ngùng không dám nhìn cô, anh tìm cớ đứng lên: "Hay là để tôi thực hiện kế hoạch B đi".
Anh ra ngoài, cầm theo hộp thức ăn vào.
"Bụp" một tiếng, chiếc hộp được mở ra ngay trước mặt mèo Đại Đại.
Đại Đại ngửi thấy mùi thơm, sự chú ý lập tức dồn lên hộp thức ăn. "Muốn ăn không?" Cừu Chính Khanh dịu dàng hỏi. Lấy một ít bò trên tay mình. Mèo Đại Đại nhìn chằm chằm thức ăn, sau đó từ từ đi tới. Mới đầu nó chỉ ngửi ngửi, Cừu Chính Khanh không nhúc nhích. Sau đó nó mới yên tâm, bắt đầu ăn từ từ, đợi lúc nó ăn được vài miếng, Doãn Đình vuốt ve lưng nó, Cừu Chính Khanh cũng đưa tay vuốt, mèo
Danh sách chương
12/35 (31.4%)